Gõ tìm nội dung có liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Thứ Năm, 20 tháng 11, 2014

Nghe lại "Hận Đồ Bàn" qua giọng ca Việt Ấn, Chế Linh

Lichsuvn: Hận Đồ Bàn bài ca do tác giả Xuân Tiên sáng tác phảng phất âm hưởng bi tráng của đất Chiêm Thành xa xưa. Chiêm Thành thời xa xưa đã từng là một nước mạnh từng gây những trận chiến kinh hoàng cho Đại Việt nhưng cuối cùng đã bị Đại Việt xóa sổ.Ký ức của một quốc gia xa xưa liệu có bị xóa nhòa. 
Vào năm 1962 ,nhạc sĩ Xuân Tiên đã đi qua vùng Mỹ Sơn, Trà Kiệu, Vầu Bào Phan Rang, tận mắt chứng kiến những di tích Chàm đổ nát với thời gian nhưng vẫn còn Hùng tráng, ông chợt hiểu rằng Ngày xa xưa dân tộc Chàm cũng đã từng có một quá khứ Oanh liệt. Than ôi Ngày Oanh liệt đó chỉ còn là những Ngôi Tháp Chàm đổ nát phơi mình trong Nắng Mưa và thấp thaóng đàng sau những rừng lau Sậy um tùm với những cảm xúc đó ông đã viết lên Ca khúc "Hận Đồ Bàn . 
Bài hát tái hiện lịch sử oai hùng với cảnh các thớt voi chiến, các chiến binh Chiêm Thành và hình ảnh Chế Bồng Nga cưỡi chiêm thuyền lẫm liệt cùng với cảnh dạ yến tiệc. Bài hát cũng là sự hoài niệm về kinh thành người xưa với những tháp thiêng đứng trầm tư cỏ lau mọc khắp lối. 


Hận Đồ Bàn qua giọng ca Việt Ấn

Ca sĩ Việt Ấn tên thật là Sheilabal Kanasitabura, ông mang trong người hai dòng máu Việt Nam và Ấn Độ. Mặc dù trúng giải 3 trong kỳ thi hát do đài Pháp Á tổ chức năm 1953, nhưng mãi đến khi ông hát bài Hận Đồ Bàn ở đầu thập niên 60 tên tuổi ông mới được toả sáng. Thời đó, nghe đến tên Việt Ấn người ta nghĩ ngay đến Hận Đồ Bàn - và ngược lại nhắc đến Hận Đồ Bàn, ai cũng nghĩ đến giọng ca Việt Ấn.

Hận Đồ Bàn qua giọng ca Chế Linh

Sáng tác: Xuân Tiên
(& Lữ Liên?)

Lời nhạc:

Rừng hoang vu!
Vùi lấp bao nhiêu uất căm hận thù.
Ngàn gió ru, muôn tiếng vang trong tối tăm mịt mù.
Vạc kêu sương!
Buồn nhắc đây bao lúc xưa quật cường. Đàn đóm vương

Như bóng ai trong lúc đêm trường về
Rừng trầm cô tịch.
Đèo cao thác sâu
Đôi hoang suối reo.
Hoang vắng cheo leo.
Ngàn muôn tiếng âm.
Tháng năm buồn ngân... âm thầm... hòa bài hận vong quốc cạ
Người xưa đâu, mà tháp thiêng cao đứng như buồn rầu
Lầu các đâu, nay thấy chăng rừng xanh xanh một màu 


Đồ Bàn miền Trung đường về đâỵ.. 
Máu như loang thắm chưa phai dấu sương trắng sâu vùi khi hờn căm... khó tan.
Kìa ngoài trùng dương đoàn thuyền aị
Nhấp nhô trên sóng xa xa tấp!
Mơ bóng Chiêm thuyền Chế Bồng Nga...
vượt khơi............... 


Về kinh độ
Ngàn thớt voi uy hiếp quân giặc thù.
Triền sóng xộ
Muôn lớp quân Chiêm tiến như tràn bờ
Tiệc liên hoan
Nhạc tấu vang trên xứ thiêng Đô Bàn
Dạ yến ban
Cung nữ dâng lên khúc ca Về Chàm
Một thời oanh liệt
Người dân nước Chiêm
Lừng ghi chiến công
Vang khắp non sông
Mộng kia dẫu tan.
Cuốn theo thời gian nhưng hồn ngàn đời còn theo nước non.
Người xưa đâu, mồ đắp cao nay đã xâu thành hàọ
Lầu các đâu, nay thấy chăng rừng xanh xanh một màụ 

Người xưa đâu Người xưa đâu Người xưa đâu 

Không có nhận xét nào: