Gõ tìm nội dung có liên quan

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2016

Chuyện trong tù của doanhnhân6886 - Bão lòng (IV)

(Phần 13) ĐI TÙ - ĐỊNH MỆNH HAY SỰ TRẢ GIÁ CỦA TUỔI TRẺ?
(Tiếp theo)
...
"Thuyền tình lênh đênh biết đâu là bến?...
Mịt mù muôn phương biết trôi về nơi nao
Ngày xưa những đêm trăng úa màu
Hai đứa ngồi bên nhau xây đắp chuyện mai sau

Nào ngờ tình yêu đến mang nhiều nước mắt
Mà lòng yêu nhau đã trăm lần thương đau
Dòng sông nước xanh soi mái đầu
Ai biết được lòng sau lên đành lỡ nhịp cầu..."
...
Tôi bám vào song sắt, mắt nhìn xa xăm, góc sân cuối chiều là một ánh nắng vàng ấm áp, tôi chợt ước rằng giá mình có thể biến thành một con chim, chỉ một ngày thôi, tôi sẽ bay về nhà, tôi sẽ đậu lên ô cửa quen thuộc, sẽ hót véo von, sẽ hồn nhiên như cái thời tôi còn thơ bé.... Ôi cái ước mơ chỉ có ở một kẻ dở hơi, một kẻ khùng... Ấy vậy mà tôi đang mơ ước nó...
Tôi đưa tay áo chấm lên mắt, không phải là tôi đang khóc đâu, hình như là cơn gió kia đùa nghịch ném bụi vào mắt tôi hay sao ấy... Mà không, cũng không phải bụi, là mưa đấy, trời đang nắng mà sao lại mưa thế này? Tại sao thế hả ông trời ơi???...
Bên phòng 4, cái Lan - tội "môi giới mại dâm" vẫn rền rĩ hát:
"Mưa ơi! này mưa có phải mưa thương nhớ ai?
Có phải mưa than khóc ai?
Mang kiếp tha hương bao năm giang hồ.
Không biết bây giờ anh ở nơi đâu ?
Anh nỡ quên em những ngày buồn vui.
Đừng để tan nát tim em,
Đừng để phòng vắng cô đơn
Người về xin nhớ đừng quên"...

...
Mỗi bài nó hát một đoạn, cũng chẳng ra đầu, chẳng ra cuối... Ban ngày thì tán chuyện với các anh như phét lác, ấy vậy mà cứ đêm xuống, khi mọi người đã đi ngủ thì lại ngồi ti tỉ khóc.
Lũ can phạm ở buồng 5 chúng tôi, dù sao cũng bớt đi nhiều nỗi cô quạnh, bởi dù sao, chỉ cách một bức tường thôi vẫn còn được nghe tiếng nói của đàn bà... Ở quận thế này cũng còn là tử tế chán, chứ lên Hoả Lò rồi thì làm gì còn có cơ hội mà "bon chen".
Ở đây đứa nào cũng nghĩ, tội của tôi chỉ tạm giữ ít ngày là được về, nên chúng suốt ngày tỉ tê nhắn gửi, tôi có ghi lại câu chuyện của tôi và cái Lan - tội "môi giới mại dâm" như thế này:
- Anh ơi?...
- Lan gọi anh à?
- Vâng, anh hát cho em nghe một bài đi? Tự nhiên em thấy buồn quá...
- Ừ, tù mà không buồn thì ai gọi là tù hả em.
- Giá mà có thể khoét tường mà sang với nhau được anh nhỉ?
Tôi phì cười
- Sang... làm gì?
- Thì... cũng chẳng làm gì đâu, đôi lúc chỉ muốn được dựa vào vai của một ai đấy, nếu em sang được, anh cho em dựa vào vai anh và nghe anh hát chứ?
- Này, em làm cho anh "chạnh lòng" rồi đấy...
- Nói đi, anh đồng ý chứ?
- Ừ, nhưng mà này, anh hỏi em đừng giận, cái này ở ngoài xã hội có phải người ta gọi là "tình tù, nghĩa đĩ" không?
- Anh quá đáng, em không thế đâu, nhưng sao anh biết cả câu này?
- Ờ... thì cũng nghe "giang hồ" nó nói thôi...
...
- Anh ơi, tối qua anh hát bài "mừng tuổi mẹ" làm em khóc đấy...
"Mỗi mùa xuân sang mẹ tôi già thêm một tuổi/ Mỗi mùa xuân sang, ngày tôi xa mẹ càng gần..."
Giờ chồng em bỏ rơi em rồi, em chỉ thương mẹ em thôi... Cũng chỉ vì miếng cơm manh áo mà ra nông nỗi này đây...
- Thôi em ạ, nghĩ mà làm gì, vào đến đây rồi thì cố gắng thôi, cố gắng giữ gìn để mà còn về chứ...
...
Một thoáng yên lặng, rồi cái Lan lại cất tiếng hát khe khẽ...
"Đêm đã khuya rồi sao ngủ không yên.
Nghe tiếng mưa rơi nức nở trong tim.
Nhìn vào phố cũ không quen
Nhìn vào ngõ tối không tên
Chạnh lòng nhớ đến người yêu.

Anh nhớ năm nào vui buồn bên nhau.
Nay đã qua rồi biết tìm nơi đâu?
Tìm về dĩ vãng năm xưa
Tìm về những lúc mưa khuya
Ghi thành câu hát người ơi!... "
...
- Anh đang làm gì đấy?
- Anh đang nghe em hát
- Anh có muốn nhìn thấy em không?
- Bằng cách nào?
- Anh lấy cái lắp thùng nước bằng inox ở cửa để làm gương, xong em cũng lấy một cái lắp khác... mình thò ra cửa là thấy nhau ngay...
- Ừ, để anh thử... Được rồi, thấy rồi... Nhưng này, sao mà ăn mặc sexy thế? quần "sịp" áo "may ô" thôi à?
Nó phá lên cười
- Buồng nữ có ai đâu anh, với lại nóng như thế này cơ mà... mặc thế cho nó mát...
- Anh nói thật nhé, mặc thế kia không sợ mấy thằng "đực" nó nhìn thấy nó nhảy vào nó... hiếp à?
- Ha ha ha... Làm gì có ai, có chăng thì có mấy thằng "chó vàng" kia chứ làm gì có ai?...
- Suỵt, nói nhỏ cái mồm thôi, "nó" nghe thấy lại chết bây giờ...
- Mà anh cũng bạo mồm thật đấy, nói chung đang buồn như thế này mà có thằng nào nó vào nó... hiếp cho thì cũng là một điều hạnh phúc đấy. Con người mà anh, thiếu thì phải thèm thôi, con trai bọn anh có khi còn... "rực" gấp mấy lần con gái bọn em ấy chứ....
>>>
Lúc đó tôi hơi shock vì cách nói chuyện của cái con Lan này, nhưng rồi sau này tôi mới hiểu, thực tế trong buồng giam còn hơn thế rất nhiều, có chứng kiến mỗi lần có quản giáo nữ đi qua buồng giam, lũ tù nam bên trong nhao nhao như hổ đói thì mới thấy được rằng, chúng khao khát cuộc sống bằng bản năng mạnh mẽ đến thế nào.
Trong buồng giam bọn tôi cấm hành động "thủ dâm" bẩn thỉu, nhưng khi mùa đông lạnh, chúng ở trong chăn thì bố thằng nào mà biết chúng làm gì... Mà có khi không làm thế, chúng "bức xúc" quá cũng dở hơi...
Lũ tù nam bị giam lâu ngày với bốn bức tường hầu như thằng nào cũng... "giậm giật" khi nhìn thấy gái (đôi khi chỉ là nhìn thấy bọn nữ công an thực tập), chuyện đêm ngủ chúng nó... "mộng tinh" là chuyện cơm bữa... Rõ ràng "bức xúc" mà không được "giải toả" thì tự khắc "nó thế" thôi.
Ở Hoả Lò, chỉ có dãy nhà giam khu chẵn là có các buồng giam của nữ, các buồng giam nữ cũng đông lắm, cỡ mấy trăm can phạm chứ chẳng ít đâu (tôi sẽ viết để kể về cuộc sống của nữ can phạm dựa theo lời kể của một "trưởng buồng" bên đó sau). Dãy nữ và dãy nam nằm đối diện cách nhau cỡ khoảng 200 mét, vì thế việc gọi cho nhau để mà kưa cẩm, tán tỉnh là hơi khó... Thế nhưng "Không có việc gì khó, chỉ sợ tù không làm... ".
Chúng vẫn "nói chuyện" với nhau "bét nhè", "nói" xong rồi cũng rền rĩ nhung nhớ, yêu thương...
Vậy chúng "nói" bằng cách nào?
Xin thưa ngay là chúng nó "nói" bằng... tay! Về vấn đề này lúcđầu tôi cũng không hiểu lắm đâu, nhất là lần đầu tôi nhìn thấy hai thằng tù đứng ở cách nhau rất xa, chúng nó cứ ngoáy cái tay như... ngoáy cháo ấy, chả hiểu chúng nó "ngoáy" kiểu gì mà cứ thấy chúng nó gật đầu lia lịa (đây là cách phổ biến trong các thương vụ "buôn bán" của tù trong trại tạm giam).
Nam và nữ phạm nhân cũng vậy, ra là chúng dùng tay để "viết" cho nhau đọc (công nhận là tù sáng tạo thật), chúng viết như dùng bút bình thường thôi, ví dụ: chữ A thì tay "ngoáy" hình tam giác, chữ O thì ngoáy hình tròn... vân vân...
Cứ như thế chúng chuyện trò, tâm sự, nhắn gửi và bày tỏ yêu thương... Tâm sự chán xong chúng trèo lên trên "lồng"... tụt quần áo để show hàng cho nhau xem. Chiêu này đúng là... tù hết chỗ nói (tất nhiên là những "chiêu" kiểu như thế này thì chỉ có "các anh" bên trên mới... đủ tuổi "làm"). Cũng từ những kiểu "tâm sự" thế này mà có nhiều "cặp tù" đã... yêu nhau đến say mê đắm đuối, thế mới kinh chứ.
Thật ra theo sự hiểu của tôi, thì âu cũng là môi trường tù ở đây nó thế, thiếu thốn tình cảm đến kinh khủng, vì lẽ đó cho nên nhận được những lời "có cánh" dành cho nhau (chưa biết thật giả thế nào?) nhưng cũng đã là quá hạnh phúc đối với tù rồi...
(Còn nữa...)
DOMINO
DOANH NHÂN 6886



(Phần 14) ĐI TÙ - ĐỊNH MỆNH HAY SỰ TRẢ GIÁ CỦA TUỔI TRẺ?
Tù tội - Hai tiếng nghe nhói lòng.
Thời gian giam cứu để điều tra là một cực hình đối với bất cứ một thằng can phạm nào, kể cả là những thằng có "điều kiện" nhất.
Ngoài cái cuộc sống tạm cho là yên ả (có ăn, có mặc và không đánh đấm...) của những thằng "sống bên trên" ra thì thằng nào cũng có nhiều "tâm sự", nhưng có phải là lúc nào cũng có thể kể về chuyện phạm tội của mình cho thằng khác nghe đâu, kể cả là với thằng hàng ngày "ăn cùng, ngủ cùng" và được coi là thân thiết nhất. Ở đây rất khó để có thể nhận biết được thằng nào là tù đơn thuần và thằng nào là tù "rích roác".
Tù ghét bọn "rích" lắm, bọn "rích" chuyên giả vờ "hồn nhiên như... mấy thằng điên" sau đó khéo léo "tỉ tê", nhiều chú cứ tưởng nó tốt, nó chia sẻ... nên cứ "bộc tuệch" hết cả ra, có những cái giấu như "mèo giấu cứt" với điều tra, thế nhưng lại kể "hồn nhiên" cho nó... oách với bạn tù, khai tuốt tuồn tuột những thông tin mà bọn điều tra chưa biết, rồi khai tuốt tuồn tuột luôn cả những thằng đồng phạm chưa bị sờ tới... Thế rồi vài bữa sau thấy bị gọi đi lấy cung, bọn điều tra nó "rung" cho, nó "đòn gió" là bọn tao điều tra ra hết rồi, nó bắt khai, nó doạ nếu không khai nó sẽ làm cho có "tình tiết tăng nặng" vì không thành khẩn và cho "đi tù mút chỉ".
Đấy, thế có ngu không, thế rồi cứ tưởng thật, nên đành... ngậm ngùi "thú nhận" với điều tra thôi.
Mà bọn điều tra thì "thủ đoạn" lắm, nếu gia đình càng "biết điều" thì chúng sẽ càng "nhẹ tay" với hồ sơ chúng "làm", rồi mới chuyển sang viện kiểm sát để đề nghị truy tố ra toà.
>>>
Lũ tù thì luôn manh động, chúng mà nghi thằng nào làm "rích" (chỉ cần nghi thôi), thì chúng tìm cách "thủ tiêu" ngay lập tức, chúng lấy cớ đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, rồi sau đó cho chuyển buồng khác (đã từng có thằng bị đánh chết tươi ngay tại buồng giam vì cái tội "làm rích" rồi). Việc lũ tù tìm cách "thủ tiêu" những thằng nghi làm "rích", tức là chúng tạo ra đánh đấm để cán bộ quản giáo cho chuyển buồng (nguyên tắc của tù là cứ có đánh nhau, thì những thằng đánh nhau sẽ bị quản giáo tách ra và chuyển buồng ngay lập tức để tránh xảy ra thù hằn và tự xử nhau theo luật rừng lúc nửa đêm).
Nhiều khi biểu hiện để làm cơ sở nghi ngờ một thằng nào đó làm "rích", lũ tù căn cứ vào "thái độ" của thằng đó, chẳng hạn thằng nào thấy "được gọi đi lấy cung" hơi nhiều một chút là phải nghi ngay, hay thằng nào thấy cứ ra "chơi" định kỳ với quản giáo là cũng phải cảnh giác, hoặc là nội bộ trong buồng đang có "chuyện riêng" cần "tự xử" nhưng chẳng hiểu sao quản giáo lại biết, thì thằng gần nhất "đi ra khỏi buồng" (bất kể là đi vì lý do gì) chính là thằng bị vào tầm "đèn"...
>>>
Tầng lớp "bên dưới" thì chẳng có gì phải nói cả, xác định bị đày ải "mút chỉ" thì thôi, còn tầng lớp "bên trên" tuy có vẻ cũng "lành" đấy, nhưng thực tế là cũng có rất nhiều "sóng ở đáy sông", thằng "làm buồng" mà không "làm" tốt thì chuyện bè cánh sẽ rất dễ xảy ra, mà đã gọi là bè cánh ở cái chốn lao tù này thì cứ gọi là cực kỳ phức tạp.
Tôi có lẽ là một trong số ít những thằng có học ở trong buồng, nên tôi nhìn "sự việc" cũng theo góc độ cảm nhận của một thằng "có học". Bởi vì ở môi trường tù, chẳng có mấy thằng "suy nghĩ" như tôi đâu, đa phần chúng nó xác định và nhìn nhận theo góc độ "đương nhiên tù nó là phải thế". Chẳng có ai thắc mắc, chẳng có ai kêu ca về sự bất công cả, bởi hầu như tư tưởng của tù đều đã là: "xác định".
>>>
Chuyện tù đánh tù cũng.. "vui" lắm, trước khi chúng xác định đánh thằng nào, chúng sẽ "chuẩn bị" chu đáo, một thằng sẽ cầm cái khăn tắm đứng phía sau để sẵn sàng thít cổ cho không "be" được (tù cũng ghét hơi một tí là "be cán bộ" lắm, mà cũng chỉ có lũ tù đầu là hay "be" thôi, chứ còn bọn tù "già" thì chúng nó chả "hơi đâu", nếu bị đánh chúng sẽ xác định "ăn đầy đủ các món mà các anh cho", sau đó "ngoan ngoãn", như thế sẽ đỡ hơn, chứ nếu chúng "be" thì ngay cả quản giáo cũng ghét chứ đừng nói đến tù, bởi để xảy ra đánh nhau trong buồng, "ban" nó biết thì quản giáo cũng bị kỷ luật, chưa kể sau khi "be" vì bị đánh, thằng "be" sẽ được chuyển buồng và bị... đánh tiếp, bởi chả buồng nào nó ưa cái thằng "to mồm" làm "ảnh hưởng" đến chúng nó cả). Nói tiếp về cái chuyện xử nhau theo luật này của tù, ba bốn thằng "xe" sẽ quây lấy thằng chúng muốn đánh, cú đánh đầu tiên chúng nhắm tới thường là "mạng xườn" (mạng mỡ), một cú sút vào đấy thì chỉ có xác định "đổ vật" luôn, thở không thở được chứ đừng nói đến "be"...
Tuy nhiên thường thì đánh nhau bao giờ cán bộ cũng biết, bởi nhà tù này được thiết kế theo kiểu có tính toán rất "hiểm" từ thời Pháp, tường bằng bê tông đặc, còn tất cả sàn xi măng đều đổ rỗng, cho nên đi không nhẹ nhàng sẽ gây ra tiếng động ngay, bởi thế mà tù mới có cái câu quán triệt là phải "đi nhẹ, nói khẽ và ... đánh rắm xịt".
Khi có đánh nhau thì đương nhiên sẽ là... "uỳnh uỵch" rồi, ở ngoài quản giáo nghe thấy rất rõ, thậm chí là ở phòng trực của "ban" cũng nghe rõ vì âm thanh từ trong buồng giam phát ra kêu rất to và âm...
Khi ấy quản giáo sẽ chạy vào và hô "thôi, thôi", đồng thời ngó xem mặt những thằng đánh nhau là thằng nào để còn biết đường mà "xử". Lũ tù đầu, theo quan sát của tôi thì cứ thấy quản giáo vào hô thôi là dừng lại ngay (dù sao tù đầu còn chưa "nhớn" nên hay "cóng" lắm), chứ còn tù "già" rồi thì chuyện quản giáo hô "thôi" chúng cũng mặc, cứ đánh tiếp, thậm chí khi cán bộ mở cửa lôi ra rồi chúng vẫn cứ cố "vớt vát" sút nhau thêm vài phát. Chúng xác định đã đánh nhau thế này thì 90% là phải đi kỷ luật cùm chân, cho nên với chúng, đánh ít đánh nhiều cũng như nhau thôi.
Với tù đầu, việc đánh nhau có nhẹ nhàng hơn, đồng thời quản giáo cũng sẽ "xử" luôn tại buồng là chính, cách "xử" của quản giáo tù đầu mang nhiều tính răn đe, rằn mặt...
Thằng nào "đầu têu", là nguyên nhân sẽ bị "nằm mẹ mày xuống mà"... quản giáo sẽ dùng "cặc ngựa" thẳng cánh "táng", có tay quản giáo "sức khoẻ yếu" mới "táng" được mươi phát đã mặt đỏ như gấc, đứng thở hổn hển... Tù đầu thì lúc đó chỉ biết "quằn quại" mà... "con xin thầy, con xin thầy" (chả bù cho mấy thằng tù "già", muốn đánh thế nào thì đánh, chúng chả thèm xin xỏ lấy một câu). Sau khi "táng thẳng cánh" xong, sẽ đến "chiêu" mà lũ tù vẫn gọi là "tra dầu, tra mỡ", quản giáo sẽ dùng "cặc ngựa" để "tra" vào các mắt cá chân, khớp xương, bánh chè... Tôi phải thú thật rằng cách "tra" này rất dã man, chưa có một thằng nào bị "tra" thế này xong mà có thể tự đứng dậy được cả.
“Lũ này khát máu đồng bang
/ Lại còn đểu cáng hung tàn hơn Tây
/ Tù đày căm giận lắm thay/
Quyết tâm vạc mặt vạc mày nó ra”.
Thường là quản giáo thích "xử" nội bộ thế này, bởi việc bị kỷ luật không quản giáo nào muốn cả. Phía sau hậu trường việc "nhìn mặt xem thằng nào đánh", thằng đánh là lớp người nào... quản giáo sẽ soi rất kỹ để "hành xử" cho "phải đạo". Nếu cần phải "xử" kiểu "tế nhị" thì quản giáo sẽ gọi lũ tù tham gia ẩu đả ra phòng riêng. Sau khi "xử" lũ tù xong, quản giáo sẽ "kỷ luật" bằng việc cho ngồi xuống "góc" và "cấm vận" mọi sinh hoạt (ăn uống, tắm rửa, đi vệ sinh...), nhưng thực chất đây là việc "tống tiền" tinh vi thôi, bởi sau mỗi lần kỷ luật thế này, các "thầy" sẽ có lý do để mà... "la liếm"...
“Một tay xách bị đô la - Tay kia "cặc ngựa" giơ ra doạ tù”
>>>
Ôi tù...
"Ngược thời gian trở về quá khứ, phút giây chạnh lòng, bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu ân tình chỉ còn lại con số không..."
Với tôi có lẽ là một con số không tròn trĩnh. Tôi đi tù, nhưng ở bên ngoài, công ty của tôi bị xâu xé, những kẻ thường ngày vẫn "vỗ tay" với tôi nay bỗng trở thành những kẻ "lừa thầy phản bạn", ngay cả thằng cháu họ (sn 1976) được tôi nâng đỡ cũng "mất nết, a dua a tòng" làm phản, nó thu hồi công nợ của công ty rồi nghễu nghện "phá" như một ông kễnh, tiếc là gia đình tôi lúc đó không nắm được vấn đề nên cũng cứ nghĩ là chúng làm tốt và tin tưởng (sau này gia đình cái thằng cháu mất dậy kia đã phải đến quỳ lạy mà xin tôi tha cho, một vài thằng "có số má" trong tù cũng đề nghị tôi "xin được cho em xử", trong số này có một thằng nổi đình nổi đám trong vụ "chém PGĐ bưu điện HN" cứ nằng nặc bảo: Anh cho em xin địa chỉ của tất cả những thằng đã hại anh đi...). Hồi đầu, tôi cũng "hận" lắm, thế nhưng rồi tôi cũng đã lặng lẽ cho qua... Tôi chỉ nghĩ, cuộc đời này có "quy lật nhân quả" đấy, kẻ nào "reo" thì kẻ đó phải "gặt" thôi, với lại tôi cũng có phần nhiều lỗi khi để xảy ra sự việc này, cái giá của sự cả tin của tôi thêm một lần bị đánh đổi. Tuy nhiên, cho đến tận bây giờ tôi cũng không bao giờ nói tôi phải ân hận vì những việc như thế cả, tôi nghĩ tôi đã "khôn" ra được nhiều nhờ những bài học như thế, cho dù những bài học đó có cái "giá" đắt quá...
>>>
"Tấm lịch treo tường chỉ tháng hai
Nhưng sầu đông lạnh vẫn còn dài
Tim gan tuổi trẻ ngưng co giãn
Gân cốt thân còm gần đứt dây
Chân ngứa gãi hoài, chán, chán ngấy
Da trầy xoa mãi, buồn, buồn thay
"Nắng xuân" sao chẳng mau mau đến
Tạo phước làm tan cái khổ này
...
Dẫu biết tháng hai đã đến rồi
Nhưng lòng còn lạnh lắm người ơi
Đêm nằm cong cẳng không yên giấc
Sáng dậy vươn vai nặng kiếp người..."
...
(Còn nữa...)
DOMINO
DOANH NHÂN 6886


(Phần 15) ĐI TÙ - ĐỊNH MỆNH HAY SỰ TRẢ GIÁ CỦA TUỔI TRẺ?
(Tiếp theo...)
>>>
Tôi hình thành ý tưởng viết cuốn hồi ký này ngay từ những ngày đầu tiên bị tạm giam ở Hoả Lò, thế nhưng phải mãi đến khi tôi chuyển về trại 14 tôi mới có điều kiện để viết. Cũng gọi là "điều kiện" cho nó vui thôi, chứ việc viết "kinh" như thế này đương nhiên là tôi bị cấm rồi. Ở đây, ngay những lá thư viết về gia đình cũng bắt buộc phải qua kiểm tra một cách hết sức nghiêm ngặt. Nhưng nói là nói thế, tôi vẫn viết một cách ác liệt, có đến 2/3 số trang viết đã được tôi viết trong tù, cứ mỗi lần được đi gặp gia đình, tôi lại giấu những trang viết vào ống quần, sau đó nhờ gia đình "thậm thụt" mang về.
Có những lần lên thăm, mọi người trong gia đình đã "chửi" tôi rằng ở đây phải biết giữ gìn, cải tạo cho tốt mà còn về, đừng có viết kiểu "chửi chế độ" như thế, "nó" biết thì lại khổ, "nó" kỷ luật cho chuyển đi Thanh Hoá, Nghệ An thì chết...
Lúc đó tôi cũng mường tượng ra cảnh vác đá ở những trại "vùng sâu vùng xa", thế nhưng cái tư tưởng của tôi nó "điên" mất rồi, tôi tặc lưỡi, nếu có phải thế thì âu cũng là cái số... và tôi vẫn tiếp tục viết như "lên đồng", để cho đến ngày hôm nay tôi đã có được một tác phẩm "Bão lòng" như thế này.
Khát khao viết của tôi lúc đó là muốn viết để cho người đời thấy được sự thật trần trụi của cái chốn "địa ngục" kia, cái nơi mà người ta không cần quan tâm đến anh là loại người nào, cứ là can phạm vào đến đây là bị coi "chả ra cái cứt" gì. Nhưng sau này tôi nghĩ, tôi phải viết để gia đình tôi có thể hình dung được cái thế giới phức tạp đằng sau song sắt ấy nó như thế nào, tôi muốn những đứa trẻ trong gia đình, trong họ hàng nó có thể nhìn vào bản thân tôi, nhìn vào những gì tôi thấy để mà sống tốt hơn.
Một người bạn lớn tuổi của tôi (là một nhà văn lớn, tôi xin phép được giấu tên) sau khi đọc xong tập bản thảo của tôi, ông đã ngồi với tôi rất lâu, sau khói thuốc đặc quánh, khuôn mặt ông trầm ngâm, ông đã thẳng thắn góp ý với tôi, đại ý như sau:
- Chú hiểu những gì cháu trải qua, những gì cháu viết đều là sự thật, nhưng chú nghĩ nếu như cháu muốn chuyển thể tập bản thảo này thành một câu chuyện để in sách thì cháu phải sửa tất cả những chỗ "gay gắt" trong này của cháu. Chú có thể nói để cháu dễ hiểu nhé, chắc là cháu đã đọc nhiều về những câu chuyện tù nhân chiến tranh ngày xưa, những "lão thành cách mạng"... sau khi bị bắt bớ, bị đi tù, bị đày ra Phú Quốc, Côn Đảo... đều kể lại rằng họ bị tra tấn, đánh đập dã man, bị hành hạ không bằng một con vật, bị nhục hình, bức cung đủ kiểu (lúc đó nhân quyền trên thế giới đã được nhắc đến lâu rồi)... Báo chí và rất nhiều sách, truyện... của nước mình cũng đã lột tả rất rõ (thậm chí là ghê gớm) những điều đó.
Vậy thì truyện của cháu viết về tù bây giờ cũng vậy thôi, nếu cháu viết ở góc độ "đối lập", viết ở góc độ của "người ngoài", và viết hết... thì chú tin sự thật nó còn hơn thế rất nhiều. Cháu phải nhớ rằng tù thời nào và ở đâu cũng thế thôi. Hiểu rất rõ, nhưng cháu không nên "lột tả trắng trợn" như thế, dù rằng sự thật đó có đúng 100%.
Cháu viết thì không ai cấm, nhưng viết không theo "chủ trương đường lối" thì không được. Chú đồng ý với cháu là giá trị hiện thực của tập bản thảo này rất cao, nó sẽ thực sự có ích cho xã hội, là lời cảnh tỉnh lớn đối với các bạn trẻ, là bài học sâu sắc cho bất cứ một ai... nếu cháu viết theo cách khác, ví dụ viết theo dạng truyện ngắn chẳng hạn (ghi rõ là dựa trên một câu chuyện có thật), tên địa danh và nhân vật trong truyện cháu viết không cần chính xác, cháu hư cấu và thể hiện nó khác đi..."
>>>
Tôi hiểu và biết rất rõ những điều ông bạn nhà văn của tôi đã nói với "hàm ý" gì. Tôi cũng chỉ mới dám "vác" bản thảo đi "thăm dò" ý tứ của các bậc tiền bối trong lĩnh vực xuất bản. Tiếc là đa phần đều cho rằng để nguyên sẽ không ổn, ngay cả ông anh họ tôi, nguyên là Cục trưởng Cục xuất bản cũng lắc đầu: Chú mày "ngông" quá. Dù rằng hầu hết tất cả đều khen bản thảo của tôi là rất hay.
Với tôi thì đơn giản hơn, có thể tôi sẽ đi theo hướng "khuôn phép", vì dù sao tôi cũng đang là công dân của nước CHXHCN Việt Nam, tôi cần phải "sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật".
Nói thế không phải vì tôi sợ. Tôi viết sự thật và tôi đếch phải sợ cái quái gì cả. Tôi viết sự thật chứ tôi không nói xấu chế độ, với lại "sự thật" của tôi chưa hề công khai in ra để nhắm cụ thể vào một ai, cho nên cũng chẳng có lý do gì để mà "khép tội" tôi được. Hiến pháp quy định rồi, mọi công dân đều được tự do nói nên chính kiến của mình, miễn là đừng có... "vừa nói vừa phá"...
Việc trích đăng trên BLOG (nhật ký online) bản thảo này là quyền riêng tư của tôi, thằng nào có tật thì cứ việc giật mình. Còn khi nào tôi "làm rùm beng" lên thì nó sẽ khác.
Giờ thì viết tiếp nào...............
>>>
Thằng Hưng "tỷ" đưa cho tôi điếu vina
- Hút đi ông, hút cho nó "thơm" mồm.
- OK, cảm ơn thằng bạn
Sở dĩ thằng này có thêm cái đuôi "tỷ" ở sau lưng là vì nó từng có tiền tỷ (dù "tỷ" của nó là "lạm dụng tín nhiệm" và "lừa" của người khác), nó mua hàng trả chậm với giá cao, sau đó bán ngay với giá thấp, mục đích lấy tiền quay ra "đánh quả", nào ngờ sập bét nhè (sau này nó bị xử 9 năm). thằng này cùng tuổi với tôi, nó cũng khoái mỹ thuật lắm, cho nên nó và tôi có vẻ "tâm đầu ý hợp". Lúc này nó đang giữ "quyền" là "trực buồng", nó "nhập kho" trước tôi 4 tháng.
Hồi đầu tôi mới vào nó cũng "thờ ơ" với tôi lắm, nhưng rồi dần dần tiếp xúc, tôi và nó trở thành "cạ" của nhau từ lúc nào không biết.
Kỷ niệm lớn nhất của tôi và nó và việc tổ chức "xăm trổ" trong buồng.
Biết tôi là dân mỹ thuật, nó khoái lắm, nó nhờ tôi nghĩ ra một cái gì đó hay hay để nó xăm, nó chán nhiều thứ nên muốn xăm để "đánh dấu đời". Tôi vẽ đủ thứ nhưng rồi cuối cùng nó dừng lại và "kết" tích "Võ Tòng đả hổ", đó là cảnh Võ Tòng đang cưỡi trên lưng hổ, một tay ghì chặt đầu hổ còn một tay vung nắm đấm, phong cảnh xung quanh có núi, có rừng, trên bầu trời là nháo nhác chim muông...
Nó háo hức như một đứa trẻ
- Ông "phóng" lên lưng và xăm cho tôi
- Nhưng tôi có biết xăm éo đâu mà xăm, ông nhờ xem trong buồng có thằng nào biết thì bảo nó xăm cho...
- Thôi, đéo chơi nhờ thằng nào, ông vẽ và ông cứ xăm luôn cho tôi, nét vẽ của ông ông còn chỉnh được, chứ để thằng khác nó lại làm hỏng mẹ nó mất cái lưng của tôi ra
Rồi nó nói như... đúng rồi
- Ông xăm đi, dễ lắm, quấn chỉ vào đầu kim, xong gẩy gẩy theo nét vẽ là được...
- Mịa khỉ, thế ông xăm như thế bao giờ chưa
- Chưa, là tôi thấy "chúng nó" bảo thế
- "Chúng nó" nào? Lại mấy thằng "bác sĩ" chứ gì? (Ở đây lũ nghiện, chuyên tiêm chích, khi hỏi về nghề nghiệp thì hay gãi đầu gãi tai: Dạ, em làm..."bác sĩ" ạ)
Tôi tặc lưỡi, xăm thì xăm, sợ gì. Thế là chúng tôi âm thầm chuẩn bị, việc đầu tiên gửi bọn chạy ngoài mua cho mấy cái kim, sau đó cậy đế kếp của đôi "gà" (dép Biti's) để đốt lấy muội đen làm mực. Tuy nhiên sau đó để nhanh, và cũng là tránh mùi khét, tránh khói... bọn tôi quyết định gửi bọn chạy ngoài mua cho thỏi mực tàu.
>>>
Việc có lửa ở trong buồng cũng ly kỳ cũng chẳng khác nào việc "xe râu". Hồi còn ở quận và khi mới lên trại giam, lúc ấy không có dao cạo, bọn tù muốn nhổ râu thì phải lấy sợi chỉ soắn lại như cái lò xo, sau đó cứ tay trái "cụp" thì tay phải "xoè" và ngược lại, để cho cái "lò xo" chạy đi chạy lại và quấn râu vào đó (he he... cứ phải nói là "nhổ tận gốc" luôn, tù "hiểm" thật).
Để có lửa để hút thuốc, đun nước pha trà, "hâm" lại đồ ăn... thì thế này, lũ tù dùng bật lửa ga cũ (không cần ga), sau đó lắp viên đá lửa vào (đá lửa trong trại tạm giam cũng là một trong những thứ quý giá vào bậc nhất), cái viên đá lửa ấy bật lên sẽ toé ra rất nhiều tia lửa nhỏ, lũ tù dùng bông (xé từ chăn bông ra), tách cho thật xốp, sau đó dí sát vào bật lửa và bật, ngọn lửa sẽ bùng lên như có xăng.
Sau khi có lửa, vấn đề là phải duy trì ngọn lửa ấy thế nào, bởi không lẽ mỗi lần hút thuốc lại phải bật như thế (lũ tù cực tiết kiệm đá), thế là dùng giấy vệ sinh, se nhỏ lại kiểu như sợ dây thừng bé... và châm lửa vào đó, lửa sẽ đủ đỏ và cháy chậm như thắp nhang (quan trọng nhất là dùng cách này sẽ không có khói).
Riêng với việc "đun" nước để pha trà, tù sẽ chế "nồi" bằng vỏ hộp sữa hoặc túi sữa (bằng giấy), sau đó dùng kem đánh răng bôi xuống đáy để "chống cháy". "Nồi" được buộc dây treo lên bởi đun kiểu này không "bắc" lên trên cái gì được. "Rơm và củi" thì được chế từ đồ nhựa, tù thích nhất là bẻ "bo" (bát ăn cơm) ra đun, "bo" bằng nhựa mềm, vừa cháy to, vừa ít khói...
Khi "đun" nước, tức là làm việc vi phạm, tù canh chừng rất cẩn mật, bọn "vệ sinh" phải chui ra sau "tủ lạnh" (bể nước) để "đun", phần còn lại trong buồng thì vị trí nào yên vị ở vị trí đó, bởi nếu bị bắt về tội "có lửa" trong buồng giam thì ngay với cả quản giáo cũng sẽ là rất "to chuyện".
Nhờ có lửa mà bọn tôi có những buổi tối ngồi hút thuốc, uống trà, đàm đạo hệt như ở bên ngoài xã hội vậy (tất nhiên là cũng chỉ có ở lớp "bên trên" mới "đủ tuổi" để mà như thế)...
>>>
Lại nói về việc xăm cho thằng "trực buồng"...
Bọn xe "rải chiếu" xuống dưới "tủ lạnh" sau khi tất cả buồng đều đã "cụp pha, khoá cổ, gạt chân chống" (việc làm này cần bí mật và đa phần trong buồng không biết việc này, bởi chúng tôi sợ bị "rích"). "Công việc" của chúng tôi thường bắt đầu lúc nửa đêm như thế.
Lúc đầu tôi lóng nga lóng ngóng với cây kim... Nhưng rồi cứ vừa xăm vừa mày mò... Cuối cùng thì tay tôi cũng đã "múa" được ngon lành với cây kim, đúng là "trăm hay không bằng tay quen", khi đã quen tay, tôi "gảy kim" tanh tách như một thằng đã có nghề từ trước.
Nhưng cũng phải nói là việc xăm nguyên cả tấm lưng như thế này rất đau đớn, chỉ cần nhìn khuôn mặt thằng "trực buồng" và những giọt mồ hôi là đủ hình dung nó đau như thế nào... Lúc đầu nó còn phải cắn răng vào cái khăn mặt để chịu đựng, nhưng sau khi tôi "nghề hơn" và nó cũng quen hơn, nó cũng không còn "căng thẳng" nữa.
>>>
Sau ba tuần, công việc cũng gần hoàn tất, nhìn tác phẩm "đầu tay" của mình trong tù, tôi thấy thật là hoành tráng, tôi dự kiến sẽ cố gắng hoàn tất "công việc" sau một tuần nữa, nhưng...
Việc xăm trổ bị lộ ra ngoài và đến tai cả "thầy" lẫn "ban"...
(Còn nữa...)
DOMINO
DOANH NHÂN 6886



(Phần 16) ĐI TÙ - ĐỊNH MỆNH HAY SỰ TRẢ GIÁ CỦA TUỔI TRẺ?
(Tiếp theo)
>>>
Việc xăm trổ bị lộ ra ngoài và đến tai cả "thầy" lẫn "ban"... Bản thân tôi và thằng "trực buồng" rất bất ngờ vì điều đó.
...
Sau khi "điểm" buồng, tay quản giáo cho gọi thằng "trực buồng" ra ngoài, tôi cảm thấy hơi nghi nghi, giờ này mà bị gọi ra chắc là phải có việc gì đó rất quan trọng, và quả nhiên đúng là như vậy...
Tôi "bám lồng" ngóng theo và bắt đầu sốt ruột. 10 phút... 15 phút... rồi 20 phút... Thằng "trực buồng" thất thểu quay về, vừa thấy tôi nó nói vội
- Vụ xăm có "rích" rồi, lát "ban" và "thầy" sẽ vào buồng để giải quyết đấy
- Nhưng làm sao mà biết được?
- Đéo biết nữa, nhưng không phải là do "rích" ra "thầy" đâu...
- Tức là...?
- "Rích" hẳn ra "ban".
Thôi xong. "Ban" mà biết thì to chuyện rồi...
Chúng tôi "triệu tập một cuộc họp lãnh đạo" khẩn cấp...
15 phút sau, tay "ban" với cấp hàm thiếu tá khệnh khạng bước vào, lúc này nhìn quả "thầy" khép lép và lũn cũn phía sau "ban" thật là hài hước, cái "cặc ngựa" trên tay "thầy" đung đưa làm tôi liên tưởng đến con ngựa lúc nó sướng lên, nó... thò "chym" ra ngoài để "chiến"... Mẹ kiếp, mọi khi trước mặt tù thì sao mà tởm thế, sao mà oách thế, giờ có mặt "ban" thì trông cứ như là thằng mõ đi bên cạnh lý chưởng ấy, đến là nhục.
- Thằng nào là thằng Hưng? - Tay "ban" hất hàm hỏi
- Dạ, "con" ạ - thằng "trực buồng" bước ra
- À, mày giỏi lắm, thích làm "đại bàng, đại bác" hả "con"?
- Dạ, "con" không dám...
- Ngồi xuống đây "con", để "ban" xem cái mặt "con" nó thế nào nào...
Nói rồi tay ban dùng gầm giầy hất qua hất lại cái mặt thằng "trực buồng"...
- Cái mặt mày trông cũng đến nỗi nào đâu nhỉ. Mày sướng quá mày rửng mỡ hả con?...
Thằng cha "ban" cứ thủng thẳng hỏi như trêu tức, có đánh thì đánh mẹ nó đi lại còn bày đặt, thích làm oai với tù.
Cả buồng ngồi im phăng phắc, mọi ánh mắt dò xét nhìn ra sợ sệt. Ở đây mỗi lần "ban"ghé thăm tù là một "sự kiện" lớn, bởi bình thường, "ban" chỉ "đi tuần" quanh quẩn bên ngoài hành lang thôi.
- Thằng nào xăm cho mày?
- Dạ...
- Thằng nào?
- Dạ...
- Đ. mẹ mày chứ, thằng nào?... Ông đưa cái "cặc ngựa" đây - vừa nói, tay "ban" vừa giật cái "cặc ngựa" từ tay quản giáo.
Một cú đánh "vắt chéo" từ trên xuống kêu đánh "bụp"
- Nói mau? Thằng nào xăm?
- Dạ... con... con....
- Con cái... đ.mẹ mày này - Cú "vắt chéo" thứ hai có phần mạnh hơn cú trước. Lũ tù im thin thít... Các buồng khác "ngóng" sang hồi hộp...
- Dạ... thưa "ban", con... tự xăm ạ...
- Này thì tự xăm này... tự xăm, tự xăm, tự xăm, tựa xăm... này....
Mỗi câu "tự xăm" là một phát "cặc ngựa" kinh hồn, trong buồng giam im ắng, tiếng vụt kêu to, rõ và âm... Tôi rùng mình, cái âm thanh nghe nhói lòng này khiến cho con người ta không còn giữ chặt được "hồn vía" nữa, tôi bất giác liên tưởng về những cảnh đoạ đày trong cái "chuồng cọp" dưới thời Pháp trị, tàn nhẫn và phi nhân tính.
Thằng "trực buồng" đưa hai tay lên ôm đầu và lăn bệt ra lòng "mà", nó không kêu, dường như lúc này nó cam chịu với việc bị đánh, đôi chân nó co quắp, dường như nó muốn hạn chế tối đa những cú đánh tràn trên thân thể.
"Thầy" đứng im, không nói được câu nào cả, thằng "trực buồng" vốn được thầy "nâng như nâng trứng", bởi mỗi tháng nó đều góp phần không nhỏ vào việc "làm giàu" cho "thầy", ấy vậy mà giờ đây "thầy" không "đỡ" nổi cho nó. Nhìn khuôn mặt "thầy" tôi nghĩ có lẽ "thầy" đang giận, giận lắm, giận đến tím cả mặt, "thầy" giận "tiên sư bố cái thằng nào ở trong buồng sao không gặp "thầy" để "báo cáo sự việc" mà lại đi báo "ban"...", phen này thì "thầy" lại bị mất "điểm" nữa rồi, mỗi "nhiệm kỳ" trông coi dãy tù đầu này chỉ có hai năm thôi, "biết điều" lắm thì may ra mới được kéo dài thêm năm nữa, quan điểm "rõ ràng" là "hoa thơm mỗi thằng hít một tí" rồi, vậy mà cứ "mất điểm" thế này, có lẽ "thầy" đến phải "về hưu sớm" mất thôi... Phải đi trông "tù già" hoặc trông mấy cái thằng tử hình chờ bắn thì có "vẹo" đéo gì cơ chứ (quản giáo dãy nào có nhiều tù vi phạm sẽ bị kỷ luật, điều chuyển vị trí, và đương nhiên là sẽ phải đến chỗ... "chả có cái cứt gì để mà ăn cả")...
Sau này tôi vẫn luôn cảm thấy giật mình và cảm thấy bất ổn vì không ngờ rằng xung quanh mình lại có nhiều loại "rích" đến thế, "rích" ở trong buồng giam nó cũng có dăm bảy loại, có "rích VIP", "rích ban" và "rích... vớ vẩn"... Tức là làm bất cứ việc gì đều phải dè chừng, nhất là đối với "rích VIP" vô cùng khó nhận biết, loại này thường là những thằng đã đi xử rồi, đã có án, được giữ lại trại để cải tạo và giao "nhiệm vụ đặc biệt", "rích VIP" thường có cái vỏ bọc che đậy vô cùng khéo léo và được đích thân "các ban" huấn luyện, giao nhiệm vụ trước khi cho "nhập kho" chung với lũ can phạm đang bị tạm giam để điều tra như bọn tôi. "Rích" này vào buồng như một can phạm bình thường và quản giáo cũng không hề biết, bọn "rích" này chuyên nghe ngóng và báo cáo về các loại án kinh tế và vi phạm nghiêm trọng trong buồng...
Sở dĩ những thằng này nhiệt tình làm "rích" là bởi với chúng, đấy chính là cơ hội tốt nhất để chúng được giảm án mấy tháng mỗi năm và sớm được xét đặc xá trước thời hạn. Nhưng chung quy lại, làm "rích" chả sung sướng gì, chẳng may mà để tù nó biết thì nó "đập" cho "sống cũng thành tật".
- Thằng nào xăm cho thằng này, bước ra phía ngoài? - Tay "ban" nói và đưa mắt đảo một lượt quanh phòng.
Im lặng...
- Thằng nào xăm thì bước ra đây, đừng để bố mày phải điều tra ra thì lúc đó đừng có trách bố mày là ác?
Tôi nghiến răng, nó "tác oai tác quái" hành xử với tù thế này, có khác chó gì dân đao búa anh chị ở ngoài đường...
Tôi nhổm người định đứng dậy, thằng Toàn - một trong số những đứa tôi được tôi nâng đỡ vít tôi xuống và bước ra...
- Thưa "ban", con là người xăm cho anh Hưng ạ
Tay "ban" ngó thằng Toàn một lượt, tay cầm "cặc ngựa" ấn lên trán để thằng Toàn ngửa mặt lên
- Được lắm, có thế chứ, tao tưởng chúng mày không dám nhận... Giờ thì nằm xuống đây... Mày lấy kim ở đâu, lấy mực ở đâu ra mà xăm hả con?...
- Dạ, thưa "ban", cái đó hôm có mấy anh em đi xử về mang về phòng
- Là thằng nào?
- Dạ, là anh.... Anh ấy chuyển đi trại ở Thanh Hoá rồi ạ - Thằng Toàn trả lời một cách khôn khéo, nó nghĩ ra cách đổ thừa cho cái thằng đã đi xử và đã chuyển đi trại cải tạo mấy hôm.
- Chúng mày được lắm. Thế giờ đã biết tội chưa?
- Dạ thưa "ban", "con" biết tội rồi ạ
- Biết rồi chứ gì... này thì biết này, này thì biết này...
Những cú đánh với những tiếng vọng kinh người tiếp tục vang lên, tay quản giáo vẫn lặng yên quan sát.
Tôi đứng dậy
- Thưa "ban", người xăm là con chứ không phải thằng Toàn đâu ạ
Tay "ban" bất ngờ vì tình huống này xảy ra, hắn dừng lại nhìn tôi với khuôn mặt dữ tợn...
- À, ra chúng mày bênh nhau đấy, được rồi, ra đây, ra đây rồi "bố mày" cho bênh cả thể.
Tôi có lẽ cũng đã quen và vô cảm với những gì diễn ra tại đây mất rồi, thay vì cảm giác sợ hãi, tôi bình thản ngồi xuống và chờ đợi...
- Túm lại là thằng nào xăm?
- Dạ là con - thằng Toàn cướp lời
- Vâng thưa ban, là thằng Toàn chứ không phải thằng N... đâu ạ - thằng "trực buồng" kiên quyết lên tiếng để bảo vệ tôi.
- Dạ thưa "ban".... Tôi định lên tiếng thì bị chặn lại bởi tay quản giáo - Mày im mẹ nó mồm đi...
Tay quản giáo quay sang nói với "ban"
- Anh ạ, lôi hết bọn này ra phòng quản giáo, em sẽ có cách "xử" chúng nó... -
"Ban" không nói gì, vứt toẹt cái "cặc ngựa" xuống "mà". Cả ba chúng tôi được đưa ra ngoài, tay quản giáo giận dữ đóng mạnh cửa sắt, rầm... rầm...
(Còn nữa...)
DOMINO
DOANH NHÂN 6886
Theo: Thegioivohinh

Không có nhận xét nào:

Tìm thông tin blog này

Tìm kiếm Blog này